Đăng nhập ẩn
Hội Thanh Hoá
Nơi kết nối con tim - chia sẻ yêu thương
 
Bạn muốn trở thành hội viên?
Hãy đăng ký ngay!
Dành cho những người xa xứ / RAU MÁ VÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN CHƯA BIẾT
Trang đầu <   2  3  4  5 > Trang cuối 
30-07-2010 12:07:43 PM
Thành viên từ: 30-07-2010
24 tuổi
Cảm xúc rau má
Khi sống và học tập tại Thành phố Hồ Chí Minh những hoài niềm và kí ức cứ tràn về trong tôi. Hình ảnh những người dân xứ Thanh siêng năng, cần cù , chịu thương, chịu khó, hiền hậu.Hình ảnh những ngọn đồi, quả núi, con sông uốn lượn, những cánh đồng xanh mướt rồi đến những con sóng sô nhau vào bờ cát cứ dạt dào trong tôi
Hình ảnh



hưng hình ảnh gợi về cho tôi nhớ nhất đó là những bụi rau má xanh mơn mởn sen lẫn cỏ hoa ở những cánh đồng quê, trên những ngọn đồi, trên những đường tàu quê tôi ! Nỗi nhớ quê hương càng ngày càng dâng trào trong tâm hồn tôi từng giây, từng phút khi ở đất khách quê người! Mới đây chỉ vài phút thôi tôi vừa được ăn cơm với với canh rau má có bỏ thêm một chút nắm tôm quê tôi !

Hình ảnh


Ôi !cái cảm giác yêu thương, ấm lòng khi được ăn canh rau má .Thật tuyệt vời làm sao !vừa nghẹn ngào nhỏ lệ, vừa xung sướng tự hào nhỏ lệ vì nỗi nhớ quê nhà và con người xứ Thanh lam lũ chịu thương, chịu khó. Sung sướng tự hào vì ở đâu cũng có rau má, ở đâu cũng có những con người Rau má xứ Thanh anh hùng. Rau má bây giờ đã thay đổi nhiều: Lá to hơn, cọng to hơn điều đó củng là niềm vui lớn khi Thanh Hóa chúng ta càng ngày càng phát triển . Những cánh đồng xanh mướt với những chiếc máy cày trên đồng ruộng, nhà máy xí nghiệp không ngừng mọc lên, những cảng cá, cảng biển không ngừng phát triển,những con tàu chở hàng lớn không ngừng cập cảng và vươn xa ra biển Đông. Không chỉ thế mà những con người xứ Thanh ngày càng phát triển cả về tư duy và nhận thức làm cho ai ai cũng yêu quí và mến phục trên khắp đất nước Việt Nam và thế giới . Ở phương trời xứ lạ được ăn canh rau má nhưng cái cảm giác không thể ngon bằng ăn canh rau má ở quê hương của mẹ tôi hái ngoài đồng nấu với một chút mắn tôm đặc trưng quê tôi .Tôi nhớ lại những lúc tôi học mệt mẹ lại nấu nước rau má bỏ chút đường phèn uống vào đầu óc sảng khoái hẳn mát rượi cả tinh thần.Mẹ bảo: Chỉ có rau má ở xứ Thanh hái ngoài đồng hoặc trên đường tàu mới thơm ngon !Thật đúng là món ăn đồng quê ngon không tả hết được, không cao lương mỹ vị, không tốn công, tốn sức nhiều, bữa cơm ngon chẳng thua chị kém em so với những thức ăn khác. Chính nồi canh rau má với con nắm tôm qua bàn tay chế biến của mẹ đã làm chúng tôi không sao quên được, đã nuôi chúng tôi lớn lên hàng ngày trên mảnh đất quê hương Thanh Hóa anh hùng.
Hình ảnh



Giờ đi xa ở nơi phương trời xứ lạ lòng sao xuyến dân trào nỗi nhớ nhớ quê hương xứ Thanh, nhớ mẹ, nhớ nồi canh rau má, nhớ bàn tay mẹ hiền tần tảo hai sương một nắng bắt từng con cua đông, hái từng cọng rau nuôi con khôn lớn . Nhớ nồi canh rau má của mẹ chỉ để trong lòng nào dám nói ra, giờ nhìn ít mắn tôm, con cua đồng, nhìn cọng rau má lòng buồn nhớ mẹ da diết.

Hồi tôi còn nhỏ bà nội tôi thường dẫn tôi ra đồng bắt cua và hái rau má về nấu canh. bà đã kể cho tôi về cây rau má quê tôi nghe: vào những năm 1945 nạn đói sảy ra ở khắp nơi cũng chính cây rau má đã cứu sông bao nhiêu người dân quê tôi nhờ ăn rau má .
Bà tôi còn kể hồi bố tôi còn nhỏ khi bố tôi sốt rất cao trong nhà hồi đó không có thuốc như bây giờ để giải nhiệt cũng chính những cụm rau má đã cứu sống bố tôi! ôi ! tôi yêu cây rau má làm sao, vâng! có câu'' dân Thanh Hóa ăn rau má phá đường tàu vì sao ?hôm nay tôi xin được kể tiếp : “Ăn rau má, phá đường tàu, trộm ống dẫn dầu, cắt dây điện thoại”. Thời đói khổ, người dân Thanh Hóa phải đi dọc các đường sắt, dùng liềm để móc, cạy rau má cả rễ về ăn độn, làm xoáy lở cả đất dưới chân hai bên thanh đường ray tàu hỏa. Đường ống dẫn dầu chạy từ phía bên kia biên giới Việt - Trung chạy qua các tỉnh trong thời chiến tranh thì thỉnh thoảng vẫn bị dân của các tỉnh chứ không riêng gì Thanh Hóa, cắt ống để lấy dầu. Dây điện thoại thì có người còn cắt đến dây điện cao thế chứ huống hồ gì! Vâng! trong thời kì loạn lạc đói khổ như thế cũng chính cây rau má đã nuôi sống bao nhiêu thế hệ người dân quê Thanh trưởng thành thoát khỏi đói khát để vươn mình đấu tranh bảo vệ và xây dựng tổ quốc! chúng ta không gì phải hổ thẹn cả thời đo' không chỉ có xứ Thanh chúng ta ăn rau má phá đường tàu mà cả những tỉnh khác vì quá nghèo khổ đói rách cũng phá đường tàu để kiếm cái ăn để tồn tại !dân ta có câu này: ''có thực mới vực được đạo mà'. Trong thời kì kháng chiến chính những cụm rau má cũng đã góp phần rất lớn cho sự giả phong dân tộc của nước nhà: rau má thanh hóa thật là ''tanh'' chiến tranh làm lương, thanh bình làm thực giữa vòng chiến đấu cơ cực góp phần công sức giải phóng quê nhà! trong bài trước '' tự hào rau má'' tôi đã nói về vấn đề này vậy tôi xin trích một đoạn nhỏ để một lần nữa khẳng định niềm tự hào này của người con rau má: ''Không có một chiến trường lớn nào trong những năm gian khó này mà không có sự chuẩn bị từ xứ Thanh.

Hình ảnh


Tất cả ông bà tổ tiên chúng ta đã chấp nhận gian khổ, hy sinh cho sự Độc lập và toàn vẹn lãnh thổ. Khu 3, khu 4 là nơi cung cấp quân chính quy nhiều nhất. Chính vì vậy tôi rất đau buồn khi nhìn thấy hàng bia mộ của những người con Xứ Thanh nhiều nhất trong Nghĩa trang Trường Sơn. Ngày xưa, từ lâu lắm rồi người già không nhớ nổi, thực dân Pháp lúc này đã hoàn toàn thống trị được VN, chúng tổ chức làm đường xe lửa để vận chuyển các khoáng vật ra Cảng mang về nước. Khi làm đường tàu đến đất Hoằng Hoá thì bị dân Thanh Hoá ta tổ chức phá, làm cho công việc của bọn chúng rất khó khăn. Quan Pháp mới hỏi quan huyện Hoằng Hoá là tại sao lại để dân chúng phá đường tàu? Quan huyện Hoằng Hoá cũng là người yêu nước mới nói rằng: "Thưa quan, dân chúng con khổ quá không có gì ăn nên phải ăn rau má, mà rau má trên đường tàu là non và ngon nhất, dân con không cố ý phá đâu ạ." Đây là câu chuyện có thật, nói lên tinh thần yêu nước của người dân xứ Thanh, vì vậy chẳng có gì là xấu hổ khi bảo là "dân Thanh Hoá ăn rau má, phá đường tàu" Do đó, những người nơi khác không được phép coi thường chúng ta. Những kẻ coi thường chúng ta là những người không hiểu về lịch sử hay phản bội lịch sử. Chúng ta hãy tự hào vì câu nói bất hủ đó. Và hãy có nghĩa vụ giải thích cho họ biết tại sao chúng ta được quyền tự hào. Hỡi những người con xứ Thanh ở bất cứ nơi đâu trên đất nước này hay đang ngoài hải ngoại. Chúng ta hãy có niềm tin và lòng tự hào đó!'' vâng ! trong cuộc sống càng ngày càng phát triển hiện nay những người con xứ Thanh đang từng ngày, từng giờ cống hiến , hi sinh, công sức góp phần quê hương và đất nước tuy thế chúng ta không thể không nhắc đến một số nhỏ những con người đã đi sai hướng làm ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín và danh dự của quê hương xứ Thanh anh hùng ! hi vọng mỗi người trong chúng ta là mỗi xứ giả để chứng minh cho mọi người biết rằng: chúng ta là con của quê hương xứ Thanh luôn khao khát chinh phục tri thức.
(Bùi Ngọc Báu)

Rau má và lịch sử anh hùng
Thanh Hóa quê ta với danh ngôn bất hủ “ Ăn rau má – phá đường tầu”, câu nói này thường để cho người dân xứ khác nghĩ về xứ Thanh như một vùng quê nghèo khổ. Đôi khi những người Thanh xa xứ khi nghe thấy câu này cũng cảm thấy chạnh lòng, và có những người không dám tự xưng là người Thanh Hóa.

Riêng tôi, cũng như các bạn đều buồn cho những suy nghĩ đó, những suy nghĩ không chỉ riêng ai mà của chung những người Thanh Hóa. Nhưng cũng riêng tôi vẫn cảm thấy tự hào khi chúng ta có câu nói đó. Dù sao chúng ta cũng vẫn có được một bản sắc riêng mà nhiều vùng miền không có lấy một câu nói. Để rồi họ chỉ nhàn nhạt trong tâm trí của mọi người. Riêng tôi rất tự hào về câu nói đó, chúng ta phải tự hào vì câu nói đó, đất nước này phải cảm ơn về câu nói đó. Các bạn có biết vì sao không?. Đất nước Việt Nam này hàng ngàn năm lịch sử đắm chìm trong chiến tranh và không có cuộc chiến tranh nào mà không lấy Thanh Hóa làm bàn đạp để phản công lấy lại sự quân bình trong chiến cuộc.

Không một vị vua nào không xác định Châu Á là vùng đất cuối cùng để rồi mất nó là mất tất cả. Nơi đây hàng triệu người nông dân bỗng một sớm mai trở nên tráng sĩ, họ đáp ngay khi tổ quốc gọi, họ hy sinh đến giọt máu cuối cùng khi tổ quốc lâm nguy. Những người ở lại quê hương đều hết mình lao động, là hậu phương lớn cho tiền tuyến. Từ mũi Cà Mau đến địa đầu đất nước, những nơi hải đảo xa xôi như Trường Sa nay đang nóng bỏng đều có những người con Thanh Hóa đang chắc tay súng bảo vệ tổ quốc. Tôi tự hào về câu nói “ Ăn rau má – Phá đường tầu”. Đất nước này phải cảm ơn về câu nói đó, tại sao?. Ngược dòng lịch sử, câu nói này xuất phát trong giai đoạn 9 năm kháng chiến chống Pháp và những năm đầu chống Mỹ. Những người dân Thanh Hóa dù nghèo, dù đói phải đào rau má mà ăn. Nhưng với họ - “Hũ gạo kháng chiến” không bao giờ vơi. Họ thắt lưng buộc bụng chấp nhận ăn rau để dành gạo cho bộ đội kháng chiến. Nếu không có gạo xứ Thanh, xe thồ xứ Thanh và những Người con xứ Thanh thì làm sao làm nên Điện Biên lịch sử oai hùng.

Không có một chiến trường lớn nào trong những năm gian khó này mà không có sự chuẩn bị từ xứ Thanh. Tất cả ông bà tổ tiên chúng ta đã chấp nhận gian khổ, hy sinh cho sự Độc lập và toàn vẹn lãnh thổ. Khu 3, khu 4 là nơi cung cấp quân chính quy nhiều nhất. Chính vì vậy tôi rất đau buồn khi nhìn thấy hàng bia mộ của những người con Xứ Thanh nhiều nhất trong Nghĩa trang Trường Sơn. Ngày xưa, từ lâu lắm rồi người già không nhớ nổi, thực dân Pháp lúc này đã hoàn toàn thống trị được VN, chúng tổ chức làm đường xe lửa để vận chuyển các khoáng vật ra Cảng mang về nước. Khi làm đường tàu đến đất Hoằng Hoá thì bị dân Thanh Hoá ta tổ chức phá, làm cho công việc của bọn chúng rất khó khăn. Quan Pháp mới hỏi quan huyện Hoằng Hoá là tại sao lại để dân chúng phá đường tàu? Quan huyện Hoằng Hoá cũng là người yêu nước mới nói rằng: "Thưa quan, dân chúng con khổ quá không có gì ăn nên phải ăn rau má, mà rau má trên đường tàu là non và ngon nhất, dân con không cố ý phá đâu ạ." Đây là câu chuyện có thật, nói lên tinh thần yêu nước của người dân xứ Thanh, vì vậy chẳng có gì là xấu hổ khi bảo là "dân Thanh Hoá ăn rau má, phá đường tàu"

Thiết nghĩ , với mỗi người trong chúng ta , nếu đã đọc qua bài viết này , hy vọng các bạn hiểu được cội nguồn vấn đề , để mỗi người dân thanh hóa khi được nhắc đến câu nói náy không còn tủi hổ và đau lòng . còn với các bạn không phải người xứ Thanh , hy vọng các bạn có thêm một chút kiến thức lịch sử , thêm chút thiện cảm với những con người cần lao quê tôi

Mẹ và rau má

Rau má nhắc tôi những ngày khốn khó của tuổi thơ nhưng ấm nồng tình yêu thương bao la của mẹ...

Hình ảnh


TTO - Chiều nay, bắt gặp khóm rau má đang rung rung những chiếc lá tròn trước gió như những bàn tay bé xíu vẫy gọi, ký ức trong tôi chợt ùa về.
Cây rau má nhắc tôi về những ngày tuổi thơ khốn khó chốn quê nghèo, về tình yêu thương bao la, sự hy sinh lặng thầm cả đời của mẹ.


Hình ảnh

Ngày còn nhỏ, trong suy nghĩ non nớt của chị em tôi, mẹ rất thích ăn rau má. Mẹ ăn nhiều đến nỗi tôi tưởng như răng mẹ sẽ xanh lại.

Bữa nào cũng vậy, bên cạnh nồi cơm cùng bát canh rau muống chấm tương hay rau lang luộc chấm nước mắm cáy, bao giờ nồi canh rau má cũng to nhất và nhiều nhất. Rau má mẹ hái trong vườn nhà, rửa sạch rồi cho ít muối vào nấu lên. Mẹ bảo “ăn rau má rất mát”.


Hình ảnh

Chị em tôi tưởng ăn vào có thể lập tức xóa tan cái nóng nực của buổi trưa hè, nhưng khi vừa gắp một cọng rau cho vào miệng, thằng em tôi vội nhăn mặt rồi nhè ngay ra mâm. Thấy thế tôi cũng không dám động đũa. Mẹ chỉ nhìn chúng tôi và cười thật hiền. Từ đó, bữa cơm nào của cả nhà cũng có hai loại rau và không bao giờ thiếu rau má.

Trong bữa cơm, lần nào mẹ cũng ăn rau má trước. Mẹ bảo: “Rau này phải ăn lúc nóng mới ngon”. Mẹ ăn xong nồi rau cũng là lúc bụng chị em tôi đã lưng lửng và nồi cơm khi đó còn lại những miếng cháy xung quanh.

Có một điều lạ là mẹ ăn rau má mãi mà không thấy chán chứ đâu như tụi tôi, ăn mãi rau muống cũng sẽ kêu mẹ thay rau khác. Có lần thằng em tôi hỏi, mẹ chỉ cười: “Mẹ ăn rau má quen rồi”. Chúng tôi biết vậy và cũng không thắc mắc gì thêm.

Ngày ấy, rau má ở quê tôi rất sẵn, mọc ngay trong vườn bên cạnh các luống rau mẹ trồng, mọc trên các bờ ruộng, bờ đê. Ngày ấy, người ta cũng không phun thuốc trừ sâu nhiều như bây giờ nên có thể ăn rau má sống mà không sợ bị ngộ độc.


Hình ảnh

Mỗi lần chị em tôi bị ho, mẹ lại giã rau má chắt lấy nước cốt, pha đường cho chị em tôi uống. Cái vị của rau má thật đặc biệt, khó có thể diễn tả. Chỉ biết rằng mỗi lần nhận cốc nước rau má mẹ đưa, chị em tôi phải bịt mũi, nhăn mặt mà cố uống cho xong, nếu không sẽ bị mẹ la và cũng sợ sẽ bị ho dài ngày nếu như không chịu uống bát nước “thần dược” ấy. Không biết có phải do công dụng của rau má mà sau một thời gian chị em tôi đều khỏi ho.
Hình ảnh



Mẹ hái mãi thì rau má trong vườn cũng hết. Vậy là những buổi chiều tan học, chị em tôi lại tha thẩn dọc bờ đê lần rau má về cho mẹ. Nhiều bữa chị em tôi mải tìm rau nên về nhà muộn làm mẹ và mọi người phải nháo nhác đi tìm. Khi thấy ba đứa chúng tôi khệ nệ với bó rau má và cặp sách trước ngực, mẹ ào tới, cuống quýt, bảo chúng tôi biết thương mẹ nhưng lần sau không được về nhà muộn như thế nữa...

Có lần tôi thấy mẹ vừa rửa rổ rau má chị em tôi lần được ngoài bờ ao vừa lấy tay quệt ngang mặt. Tôi thắc mắc: “Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?”. Mẹ nhìn lên, cười cười: “Mẹ có khóc đâu con. Nước bẩn bắn vào mắt mẹ ấy chứ”. Thấy mắt mẹ đỏ hoe, tôi biết mẹ nói dối. Nhưng vì sao mẹ khóc và vì sao mẹ phải nói dối thì một con bé lớp 4 là tôi không thể lý giải nổi.

…Chị em tôi lớn dần. Mảnh vườn trước nhà rau má không còn mọc xanh như trước nữa. Thay vào đó là màu xanh của hành, tỏi, những luống thuốc lào. Một phần đất bố mẹ đã đào ao thả cá. Chị em tôi đi học về còn phải đỡ đần bố mẹ nấu cơm, cho lợn gà ăn nên không còn thời gian đi lần rau má nữa. Nồi canh rau má của mẹ cũng vơi dần, thưa dần trong những bữa cơm.

Rồi tôi đi học xa nhà. Tôi đã hiểu vì sao ngày xưa mẹ lại thích ăn rau má nhiều đến thế. Và vì sao mẹ phải khóc, phải nói dối tôi cái lần mẹ rửa rau ở bờ ao hôm ấy. Mẹ ăn rau má để chị em tôi có được những bát cơm đầy! Mắt tôi cay xè. Một nỗi tủi hờn, chua xót trào lên.




“Mẹ ơi! Chỉ tiếc là ngày ấy chúng con còn quá nhỏ để nhận ra điều đó - sự hy sinh lặng thầm của mẹ. Dù có đi suốt cuộc đời này, chúng con không bao giờ quên được công ơn của mẹ. Và công ơn ấy chúng con sẽ báo đền ở những việc làm của chúng con, mẹ nhé!”.

30-07-2010 12:09:53 PM
:>vì một thế giới ko bay lak:>
Thành viên từ: 09-07-2010
31 tuổi
nhìn thôi dài quá chả muốn đọc :D
30-07-2010 08:02:06 PM
Thành viên từ: 30-07-2010
24 tuổi
hí cũng bình thường mà
01-08-2010 12:59:43 PM
_ DANH GIA VỌNG TỘC __ _VÂN NAM VƯƠNG_
Thành viên từ: 04-05-2008
26 tuổi
lại rau má èo
01-08-2010 01:48:08 PM
:"> nHà mẶt pHố - bỐ lÀm tO :">
Thành viên từ: 15-01-2009
30 tuổi
Thèm ún nước rau Má kinh khủng í .. =((=((
04-11-2010 08:10:00 PM
Thành viên từ: 10-05-2010
29 tuổi
mỗi khi ai hỏi " thế em quê ở đâu?em đều tự hào trả lời rằng " em quê rau má". đôi khi bịa thêm làm truyện cười " quê em lá rau má to lắm cơ, to như cái lá sen khổng lồ ấy....... người dân quê em nghèo lắm, chẳng có tiền làm sân vận động cho trẻ em chơi nên trẻ con quê em toàn leo lên lá rau má đá bóng, đánh cầu, nhảy dây... thôi..... hôm rồi về quê, nghe phong phanh quê em có dự định mở sân gol mà chưa tìm ra mặt bằng, thế là có người đưa ra sáng kiến lấy lá rau má làm mặt bằng sân gol..... đảm bảo trên khắp vn nói riêng và trên toàn TG nói chung ko đâu đụng hàng....... thấy bác chủ tịch tỉnh có vẻ đắc ý lém..... khi nào sân gol khánh thành, mời bà con xa gần về quê em chơi nhá.....
04-11-2010 08:11:06 PM
:-* HOẰNG LÝ_HOẰNG HÓA :-*
Thành viên từ: 19-05-2010
64 tuổi
ước gì...........
04-11-2010 10:22:38 PM
B-) ông trùm của các ông trùm B-)
Thành viên từ: 13-02-2010
31 tuổi
dài quá
04-11-2010 10:45:17 PM
Thành viên từ: 26-07-2010
25 tuổi
hay và rất ý nghĩa :)
Thanks !

05-11-2010 07:41:16 AM
:-* HOẰNG LÝ_HOẰNG HÓA :-*
Thành viên từ: 19-05-2010
64 tuổi
đọk đượk nửa bài tự nhiên thèm quá,phải ra đồng nhổ ít về uống xong mới đọc típ được
Trang đầu <   2  3  4  5 > Trang cuối 

Chat với Bạn bè

Vui lòng đăng nhập