Giọt nước mắt của Mẹ
Đây là lần đầu tiên tôi viết về Mẹ - Người đã sinh tôi ra trên đời và cũng là người mà tôi chưa bao giờ nói được lời xin lỗi cho dù chính tôi đã làm cho nước mắt Mẹ phải rơi...
Tuổi thơ tôi lớn lên thiếu vắng tình cảm yêu thương của Bố Mẹ, nhất là thiếu sữa Mẹ vì Bố Mẹ bỏ nhau khi tôi mới được 7 tháng tuổi, Mẹ bỏ về nhà ông bà ngoại, tôi ở lại với Bố dưới sự nuôi dưỡng của bà nội và cô.
Cứ như thế, tôi lớn lên trong sự yêu thương, che chở của bà nội, thiếu vắng bàn tay quan tâm, chăm sóc của Bố Mẹ. Ngày ấy, tôi là một đứa trẻ suy dinh dưỡng nặng và không ai nghĩ tôi có thể sống nổi. Nhưng thời gian trôi qua đi, bằng nước cơm và nước rau má tôi lớn lên từng ngày.
Đến khi tôi lên 3 tuổi, Bố Mẹ quay về với nhau nhưng lại đi làm ăn xa nên tôi vẫn sống với bà nội cho đến khi tôi vào học cấp 3 thì Bố Mẹ trở về quê làm kinh tế, cả gia đình tôi mới sống cùng nhau.
Có lẽ sống xa Bố Mẹ từ bé nên trong tôi lúc nào cũng có một khoảng cách với Bố Mẹ, tôi và Bố Mẹ rất ít khi trò chuyện cùng với nhau, nhất là với Mẹ. Trong ba anh em, chỉ có tôi là con gái nhưng tôi rất ít khi tâm sự với Mẹ, kể cả chuyện học tập cũng như công việc ở nhà. Trong trí nhớ của tôi, số lần tôi ngủ cùng Mẹ từ bé cho đến lớn không đến 10 lần. Cái khoảng cách ấy kéo dài cho đến năm tôi 20 tuổi – đó là khi tôi bị vấp ngã trên đường đời. Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mẹ khóc…vì tôi.
Bắt đầu đi học chuyên nghiệp, tôi yêu một anh ở cùng xóm. Vì thiếu thốn tình cảm gia đình nên tôi chỉ còn biết đến tình yêu của mình, tôi bỏ qua lời nhắc nhở của Mẹ rằng vẫn còn trẻ tuổi, cần phải tập trung cho việc học trước. Tôi đã không nghe lời Mẹ, tôi chỉ thấy tình yêu với tôi là quan trọng nhất, là chỗ dựa về mặt tình cảm cho tôi. Mẹ buồn lắm khi thấy tôi như vậy nhưng cũng không làm được gì và tôi và Mẹ đã qua xa nhau về tình cảm, cái khoảng cách vô hình đã đẩy tôi và Mẹ thật xa nhau, tôi chưa bao giờ tâm sự với Mẹ về những cảm xúc, suy nghĩ trong tôi. Đến khi…
Năm học thứ 2, tôi có thai. Khi ấy, tôi bị sốc và rất sợ hãi bởi vì bất ngờ trong khi tôi vẫn chưa hiểu hết được thế nào là sức khỏe sinh sản. Lúc ấy tôi không biết phải làm thế nào, tôi cũng không dám nói cho Mẹ biết. Trong khi chưa tìm được cách giải quyết, để tránh sự chú ý của gia đình, tôi vẫn về nhà chơi vào mỗi dịp nghỉ. Về nhà, những dấu hiệu mang thai của tôi thể hiện rõ nhưng tôi lại không nhận ra. Sau 2 ngày nghỉ, tôi quay trở lại trường, Mẹ gọi điện cho tôi hỏi:’’Sức khỏe con có vấn đề gì không?” Tôi vẫn nói rằng không có chuyện gì để Mẹ không hỏi thêm nữa. Ngay sau đó, tôi quyết định phá thai. Thời gian đó, tinh thần tôi suy sụp hoàn toàn vì sợ hãi và cô độc, người yêu cũng vì lo sợ mà trốn tránh… Tôi không có bạn bè, người thân bên cạnh và cũng vì lo lắng đến sức khỏe nên tôi quyết định về nhà nghỉ ngơi. Tôi cứ tưởng rằng Mẹ sẽ không nhận ra sự thay đổi của tôi nhưng ngay sau khi tôi về nhà Mẹ biết chuyện của tôi nhưng vì Mẹ biết tính tôi nên Mẹ không hỏi gì tôi. Sáng hôm sau, trước khi đi chợ, Mẹ để lại một lá thư và một túi thuốc bổ ở giường tôi ngủ. Vì không thể nói chuyện trực tiếp với tôi nên Mẹ dùng cách viết thư. Có lẽ, Mẹ đã viết trong đêm, một mảnh giấy không trọn vẹn với những dòng chữ không đúng dòng và đã nhòe nước. Mẹ nói khi viết những dòng chữ đó cho tôi Mẹ khóc vì tôi và Mẹ xa nhau quá, Mẹ không trách tôi mà chỉ thấy thương tôi bởi bì khi đó tôi vẫn còn có quá trẻ. Mẹ dặn tôi phải uống thuốc và ăn uống đầy đủ, không được suy nghĩ bi quan mà phải luôn nhìn về phía trước…
Hôm đó, tôi cũng khóc. Tôi không biết tôi khóc vì điều gì, chỉ biết thấy đau nhói trong lòng. Lúc ấy, tôi chỉ muốn chạy đi tìm Mẹ để được Mẹ ôm vào lòng. Nhưng tôi đã không làm được như thế…
Ngày hôm sau, khi đi làm về, Mẹ không hỏi tôi mà vẫn lặng lẽ quan tâm và chăm sóc sức khỏe cho tôi. Tôi cũng không tâm sự với Mẹ về những chuyện xảy ra. Rồi đến đêm, khi tôi mở cửa đi ra ngoài, đi qua giường Mẹ tôi nghe thấy tiếng Mẹ khóc. Mẹ lại khóc vì tôi. Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cũng trào ra, lần đâu tiên tôi thấy thương Mẹ và cần Mẹ đến nhường nào…Tôi chỉ muốn chạy đến ôm Mẹ và nói xin lỗi Mẹ, xin Mẹ tha thứ cho tôi…
Từ ngày ấy đến nay cũng đã 5 năm, Mẹ đã già hơn, tôi cũng trưởng thành hơn và khoảng cách giữa tôi và Mẹ cũng được kéo gần hơn nhưng tôi vẫn chưa nói được lời xin lỗi Mẹ…
Dù từ đó đến nay, trải qua biết bao nhiêu thăng trầm nhưng tôi đã sống tích cực hơn, mở lòng hơn…nhất là với Mẹ. Tuy không nói ra nhưng tôi biết Mẹ vẫn đang tin tưởng tôi và đã gần tôi hơn.
Sắp đến ngày 20.10 rồi, xin gửi tới Mẹ: “Mẹ ơi! Con gái Mẹ đã 25 tuổi rồi. Con xin lỗi Mẹ vì đã làm Mẹ phải buồn, phải lo lắng. Cảm ơn Mẹ đã sinh con ra và con yêu Mẹ…”