Đăng nhập ẩn
Hội Phú Yên
Phú Yên - Ấm tình xứ nẫu
 
Bạn muốn trở thành hội viên?
Hãy đăng ký ngay!
Văn học - Nghệ thuật - Thơ ca / Cuộc thi viết về "Người phụ nữ tôi yêu" nhân ngày PNVN 20.10
19-09-2011 09:21:52 PM
♥•.ღ°• :X Yêu seamark :X •.ღ°•♥
Thành viên từ: 02-04-2010
29 tuổi

       Cuộc thi viết "Người phụ nữ tôi yêu"

       Đó có thể là người gắn bó với bạn suốt cả cuộc đời, đó cũng có thể là người chỉ một lần thoáng gặp trong bộn bề vất vả của cuộc sống... Có điều, ở họ toát lên sự ấm áp của lòng nhân ái, bao dung, vị tha, quả cảm; họ tỏa sáng đức hy sinh, tần tảo, trí tuệ và nghị lực; họ cháy bỏng một tình yêu tha thiết; họ khiến trái tim bạn ấm áp; họ là nơi bạn tìm về để được chia sẻ, để được tiếp thêm sức mạnh, để nhân lên niềm tin mãnh liệt vào những điều kỳ diệu của cuộc sống.

        Hãy thể hiện những cảm xúc về người phụ nữ mà bạn kính trọng, yêu mến bằng cách tham gia cuộc thi viết "Người phụ nữ tôi yêu" do Hội PY tổ chức nhân kỷ niệm 81 năm Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam (20/10/1930 - 20/10/2011).

    Thể lệ cuộc thi: Bài dự thi được viết bằng tiếng Việt, có độ dài tối đa 1.200 chữ (bài viết chưa đc đăng trên bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào. Nếu BGK hoặc ai đó phát hiện có sự trùng lặp ở đâu đó thì bài dự thi của các bạn sẽ xoá và bạn sẽ bị loại khỏi cuộc thi nếu không có sự giải thích thoả đáng)

    Đối tượng tham gia: Toàn bộ mem của Nối.vn

   Hình thức tham gia: Comment trực tiếp tại topic này (viết bằng tiếng Việt có dấu). Mỗi mem chỉ đc phép tham dự 1 bài thi duy nhất.

  Thời gian nhận bài thi: từ ngày 20/9/2011 đến hết ngày 20/10/2011.

   Cơ cấu giải thưởng gồm:

  1. Do các mem bình chọn:

               Giải A: 1000yen

               Giải B: 700yen

               Giải C: 500yen

     2. Do BGK bình chọn:

              Giải nhất: 5000yen

              Giải nhì: 3000yen

              Giải ba: 1500yen

     Tất cả các mem đạt giải sẽ đc set 1 tháng TVV.

     Kết quả cuộc thi sẽ được công bố vào ngày 22/10/2011 trên hội Nối Phú Yên.

     Rất mong nhận được sự hưởng ứng và tham gia tích cực của gia đình Nối.vn

Các bạn có thể bầu chọn cho tác phẩm hay của mem tham gia bằng cách ấn vào "Hay" ở dưới bài viết của mỗi mem. Người có số phiếu nhiều nhất sẽ đạt giải A, nhiều thứ 2 sẽ đạt giải B, nhiều thứ 3 sẽ đạt giải C (tương tự đối với giải bình chọn của BGK).


23-09-2011 09:34:51 AM
Còn Nói - Còn Tát
Thành viên từ: 27-02-2010
28 tuổi

Bài dự thi :

 

Gửi Mẹ!

Người Con Yêu Nhất Trên Đời.............!

 


    Đáng lẽ ra những lời này con phải nói từ rất lâu rồi , nhưng là một đứa bướng bỉnh , trẻ con ....trong mắt mọi người thì những lời đó khó mà Con nói ra được lắm mẹ à.

Chắc Mẹ cũng không bao giờ hiểu được tình yêu mà con luôn giành cho Mẹ đâu. Con Yêu Mẹ nhiều hơn những gì con có.


Ngay từ bé con đã phải xa Mẹ , xa gia đình, xa bạn bè, xa những gì mà con thương yêu nhất, để đến với cuộc sống mới. Cuộc sống mà con không hề muốn nhưng mỗi người đều có một con đường lựa chọn riêng, con biết phải làm thế nào để thay đổi được nó đây.chính nó càng tạo cho con có cách nghĩ, cách sống khác mọi người .


Con ghét ghét cuộc sống phải làm con phải xa Mẹ, không được ở bên Mẹ , không được làm nũng mẹ như những đứa trẻ khác, bên con lúc đấy chỉ có 1 mình, tự động viên, tự an ủi ...


Con càng cố gắng bao nhiêu thì con càng cảm thấy cuộc sống bất công với mình bấy nhiêu. Có những lúc nhìn thấy bạn bè được ở bên người mà họ thương yêu, con đã bật khóc và thầm ước mình được như họ, bên người mình thương yêu....chỉ là những điều đơn giản nhất mà con cũng khó có được nó, hỏi con phải biết làm gì đây?


Ở cái tuổi đấy con đâu hiểu được đâu là tình yêu của Mẹ, chỉ biết có Mẹ bên cạnh chăm chút cho thì mới là yêu mình. Nhưng cho đến bây giờ con mới dần nhận ra thía nào là tình yêu , tình thương của Mẹ.


Có những đêm con nằm nghĩ về Mẹ mà khóc, khóc như một đứa trẻ không tiềm thức, cố thầm nhủ mình nhưng những giọt nước mắt vẫn rơi. Con biết mình yêu Mẹ đến nhường nào. Nhưng có lẽ không ai hiểu được đâu.


Con biết mình có lỗi với Mẹ nhiều lắm, đã làm Mẹ phải lo lắng nhiều về Con, nhưng ở tuổi đấy con đâu ý thức được nó. Cho đến bây giờ con mới đủ hiểu thế nào là tình yêu, thế nào là cuộc sống.


Con còn nhớ có hôm Mẹ đi xem thầy bói về, và nói có lẽ con sẽ rời xa mọi người mãi mãi, dù biết đó chỉ là tâm linh nhưng Mẹ vẫn khóc, con hiểu cái cảm giác của Mẹ lúc đó, vì chính Con cũng đang cảm nhận nó, Lúc đấy con chỉ biết cúi mặt xuống khóc theo Mẹ, nhưng không dám nhìn Mẹ vì sợ Mẹ nhìn thấy mình yếu đuối.


Có đôi khi con cố tình hk nghe lời Mẹ. Con biết mình nên làm gì chứ nhưng mọi người vẫn luôn nghĩ Con là đứa trẻ không biết nghĩ. Giờ đây mỗi lúc Con nhìn thấy Mẹ chăm chút cho Con , cho Gia đình Con thương Mẹ nhiều lắm.


Con chưa bù đắp cho Mẹ nhiều được, và con cũng không biết đến lúc nào con mới làm được điều đấy, giờ con chỉ biết gửi Mẹ những tình yêu , tình cảm mà mà bấy lâu con giấu kín trong lòng. Chỉ wa đây con mới dám nói nói những điều lẽ ra con phải nói từ rất lâu lâu lắm rồi.....


có lẽ Mẹ cũng không được đọc những dòng chữ này, nhưng con Mong rằng Mẹ sẽ luôn hiểu Con, hiểu Con yêu Mẹ đến nhường nào...


Gửi tặng Mẹ Yêu bài hát này, mỗi lúc nghe bài hát này con càng cảm nhận được những gì Mẹ đã giành cho con. Con yêu Mẹ!!!!

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
 Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không



23-09-2011 10:17:38 AM
.♥.£Ø¶ƒ€.*hp đơn sơ*.£Ø¶ƒ€.♥.
Thành viên từ: 18-09-2011
23 tuổi

                             CON SO MOT NGAY ME KHONG BEN CON NUA
   Me oi! vay la 20/10 da ghan den la luc moi chuyen trong gia dinh me duoc nghi ngoi con luon tu hoi rang vy sao co ngay phu nu ma lai khong co ngay cua dan ong nhung den bay gio con moi hieu duoc noi kho cua me va cung nhu cua bao nguoi me khac tren doi quanh nam suot thang ban tay suong gio lo lang cho chong cham soc cho con .
   ME oi ! vay la Con da lon nhung con van cam thay con con rat nho me ak con can ban tay me can me ben canh con ca cuoc song cua con ,con luon tran trong tung phut giay con so vy nguoi ta thuong noi tre gia mang moc ma nen con so khi con thanh dat tro ve thi me khong con ben con nua neu nhu con co duoc mot dieu uoc duy nhat con uoc me se khoe manh va mai mai ben con .con nho ngay xua khi con la cau be ngo ngich thuong tron hoc di choi ve nha truong ghi giay bao me da giau de ba khoi danh don con roi an com song me an can nhac nho con .cho den hom nay khi con la cau sinh vien nam cuoi truong cao dang cong nghiep tuy hoa .thi ngay nao me cung dan con an uong day du .ngu de co suc hoc tap me cham chut cho con tung li tung ti con cam on me ...me la tat ca trong trai tim con........
..................................................con du lon van la con cua me...............................................................
.................................................di het doi long me van theo con.............................................................
                                                                                                        NGOCCODON_265

YÊU CẦU BÀI VIẾT TIẾNG VIỆT CÓ DẤU!
SỬA LẠI NGAY NHÉ!
HT


23-09-2011 08:28:07 PM
Thành viên từ: 23-10-2010
26 tuổi

   
    
        Làm sao con có thể để ba mẹ lo lắng được nữa khi con là người gây ra lỗi lầm ... Con xin lỗi...

Dạ..! Là mẹ đó. .cả đến nơi nào cũng ko bình yên bằng. . Là vòng tay mẹ. .là nơi ấm áp. .là ko lo toan. . Là tình yêu thương vượt xa cả mọi tình cảm khác trên đời. Và ko cần phải nghĩ ngợi ,ghét nói câu y.t ngay cả khi con mog mún nhất, người ta bảo đó là bệnh sợ yêu. Vì lớn rồi`. .những cử chỉ thân mật cho pa mẹ cũg nhạt nhòa hẳn, chẳng qua mún tự chứng minh là mìh đã trưởg thành, mún thoát khỏi vỏ bọc mà ba mẹ đã cố tạo ra để che chở cho con

Chẳng qua là ko mún bày tỏ kể cả khi con đc lựa chọn ^^! Trong khi. .con lại nói câu đó w pạn pè. .hàng giờ..hàng ngày..bất cứ lúc nào con mún..Ta ko pít ta thiếu gì cho đến khi có nó.và ko pít ta có gì cho đến khi mất nó. . .

Chẳng lẽ fải đến lúc mất đi mẹ r` con mới nhận ra con đang có 1 ngừk mẹ tốt nhất trên đời rằng?? C0n lun mún những người con quý mến gặp đc mẹ. .vì con rất tự hào về mẹ. . .Có thể mẹ ko bằng bất cứ ai trên thế gian này. .nhưng mẹ là duy nhất và là tuyệt vời nhất tr0ng tim con

Nhìn vào sẽ nghĩ con ko pít thương mẹ. .ko pít lo cho mẹ..cũng ko cả nghĩ đến mẹ và cảm xúc nơi mẹ. .Vì con vô tâm..con cộc tính. Con có thể ở bên bạn con cả ngày..nhưng lại phát cáu đến hằn học mọi chuyện khi chỉ ở nhà 1 vài giây. . . Tệ lắm. .con pít. . .

Vì rằng con đã quen có mẹ trên cuộc đời. .vì rằng con cho đó là đìu hiển nhiên. . Tất cả những gì mẹ làm..hiển nhiên là bổn fận của 1 người mẹ. . .

C0n đã nghĩ đó..mà chẳng pít rằng những gì mẹ làm là tất cả yêu thương của 1 người mẹ..là tất cả ấm áp mà ko ai nữa có thể mang đến cho con. . .

Mẹ đã đánh đổi nhiều rồi` đúng ko.? Chỉ để cho con h/p..chỉ để cho con vô tư sống chẳng phải lo toan suy nghĩ nhìu..mọi thứ dồn hết lên đôi vai mẹ. . .

Điều con sợ nhất trên đời là thấy người con thươg yêu phải khóc vì con. . nên mẹ đừng pùn, đừng kh0'c vì sự thờ ơ kả đến cộc tính of 1đứa như c0n mẹ ngheee. . .

Mẹ nè. .vì là điều duy nhất trên đời nên con rất sợ mất..thế nên mẹ đừng xa con nhé :

Con. Yêu mẹ

- Họ và tên : Hoàng Tâm Bích
- Nick nối : traitimbuon88
- Tôi cam kết thực hiện đúng nội quy của event!
- Bài dự thi : -Làm sao con có thể để ba mẹ lo lắng được nữa khi con là người gây ra lỗi lầm ... Con xin lỗi...


P/S Chẳng có gì có thể thay thế được mẹ. Dù có những khi mẹ chẳng phải là người bạn tốt nhất. Có khi mẹ bất đồng với bạn, nhưng mẹ vẫn là mẹ của bạn. Mẹ luôn ở bên cạnh, lắng nghe những nỗi buồn, những lo lắng của bạn. Bạn hãy tự hỏi mình xem, bạn đã dành đủ thời gian cho mẹ chưa?

23-09-2011 09:03:36 PM
Khoảng trống
Thành viên từ: 02-04-2011
27 tuổi

Giọt nước mắt của Mẹ

Đây là lần đầu tiên tôi viết về Mẹ - Người đã sinh tôi ra trên đời và cũng là người mà tôi chưa bao giờ nói được lời xin lỗi cho dù chính tôi đã làm cho nước mắt Mẹ phải rơi...

Tuổi thơ tôi lớn lên thiếu vắng tình cảm yêu thương của Bố Mẹ, nhất là thiếu sữa Mẹ vì Bố Mẹ bỏ nhau khi tôi mới được 7 tháng tuổi, Mẹ bỏ về nhà ông bà ngoại, tôi ở lại với Bố dưới sự nuôi dưỡng của bà nội và cô.

Cứ như thế, tôi lớn lên trong sự yêu thương, che chở của bà nội, thiếu vắng bàn tay quan tâm, chăm sóc của Bố Mẹ. Ngày ấy, tôi là một đứa trẻ suy dinh dưỡng nặng và không ai nghĩ tôi có thể sống nổi. Nhưng thời gian trôi qua đi, bằng nước cơm và nước rau má tôi lớn lên từng ngày.

Đến khi tôi lên 3 tuổi, Bố Mẹ quay về với nhau nhưng lại đi làm ăn xa nên tôi vẫn sống với bà nội cho đến khi tôi vào học cấp 3 thì Bố Mẹ trở về quê làm kinh tế, cả gia đình tôi mới sống cùng nhau.

Có lẽ sống xa Bố Mẹ từ bé nên trong tôi lúc nào cũng có một khoảng cách với Bố Mẹ, tôi và Bố Mẹ rất ít khi trò chuyện cùng với nhau, nhất là với Mẹ. Trong ba anh em, chỉ có tôi là con gái nhưng tôi rất ít khi tâm sự với Mẹ, kể cả chuyện học tập cũng như công việc ở nhà. Trong trí nhớ của tôi, số lần tôi ngủ cùng Mẹ từ bé cho đến lớn không đến 10 lần. Cái khoảng cách ấy kéo dài cho đến năm tôi 20 tuổi – đó là khi tôi bị vấp ngã trên đường đời. Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mẹ khóc…vì tôi.

Bắt đầu đi học chuyên nghiệp, tôi yêu một anh ở cùng xóm. Vì thiếu thốn tình cảm gia đình nên tôi chỉ còn biết đến tình yêu của mình, tôi bỏ qua lời nhắc nhở của Mẹ rằng vẫn còn trẻ tuổi, cần phải tập trung cho việc học trước. Tôi đã không nghe lời Mẹ, tôi chỉ thấy tình yêu với tôi là quan trọng nhất, là chỗ dựa về mặt tình cảm cho tôi. Mẹ buồn lắm khi thấy tôi như vậy nhưng cũng không làm được gì và tôi và Mẹ đã qua xa nhau về tình cảm, cái khoảng cách vô hình đã đẩy tôi và Mẹ thật xa nhau, tôi chưa bao giờ tâm sự với Mẹ về những cảm xúc, suy nghĩ trong tôi. Đến khi…

Năm học thứ 2, tôi có thai. Khi ấy, tôi bị sốc và rất sợ hãi bởi vì bất ngờ trong khi tôi vẫn chưa hiểu hết được thế nào là sức khỏe sinh sản. Lúc ấy tôi không biết phải làm thế nào, tôi cũng không dám nói cho Mẹ biết. Trong khi chưa tìm được cách giải quyết, để tránh sự chú ý của gia đình, tôi vẫn về nhà chơi vào mỗi dịp nghỉ. Về nhà, những dấu hiệu mang thai của tôi thể hiện rõ nhưng tôi lại không nhận ra. Sau 2 ngày nghỉ, tôi quay trở lại trường, Mẹ gọi điện cho tôi hỏi:’’Sức khỏe con có vấn đề gì không?” Tôi vẫn nói rằng không có chuyện gì để Mẹ không hỏi thêm nữa. Ngay sau đó, tôi quyết định phá thai. Thời gian đó, tinh thần tôi suy sụp hoàn toàn vì sợ hãi và cô độc, người yêu cũng vì lo sợ mà trốn tránh… Tôi không có bạn bè, người thân bên cạnh và cũng vì lo lắng đến sức khỏe nên tôi quyết định về nhà nghỉ ngơi. Tôi cứ tưởng rằng Mẹ sẽ không nhận ra sự thay đổi của tôi nhưng ngay sau khi tôi về nhà Mẹ biết chuyện của tôi nhưng vì Mẹ biết tính tôi nên Mẹ không hỏi gì tôi. Sáng hôm sau, trước khi đi chợ, Mẹ để lại một lá thư và một túi thuốc bổ ở giường tôi ngủ. Vì không thể nói chuyện trực tiếp với tôi nên Mẹ dùng cách viết thư. Có lẽ, Mẹ đã viết trong đêm, một mảnh giấy không trọn vẹn với những dòng chữ không đúng dòng và đã nhòe nước. Mẹ nói khi viết những dòng chữ đó cho tôi Mẹ khóc vì tôi và Mẹ xa nhau quá, Mẹ không trách tôi mà chỉ thấy thương tôi bởi bì khi đó tôi vẫn còn có quá trẻ. Mẹ dặn tôi phải uống thuốc và ăn uống đầy đủ, không được suy nghĩ bi quan mà phải luôn nhìn về phía trước…

Hôm đó, tôi cũng khóc. Tôi không biết tôi khóc vì điều gì, chỉ biết thấy đau nhói trong lòng. Lúc ấy, tôi chỉ muốn chạy đi tìm Mẹ để được Mẹ ôm vào lòng. Nhưng tôi đã không làm được như thế…

Ngày hôm sau, khi đi làm về, Mẹ không hỏi tôi mà vẫn lặng lẽ quan tâm và chăm sóc sức khỏe cho tôi. Tôi cũng không tâm sự với Mẹ về những chuyện xảy ra. Rồi đến đêm, khi tôi mở cửa đi ra ngoài, đi qua giường Mẹ tôi nghe thấy tiếng Mẹ khóc. Mẹ lại khóc vì tôi. Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cũng trào ra, lần đâu tiên tôi thấy thương Mẹ và cần Mẹ đến nhường nào…Tôi chỉ muốn chạy đến ôm Mẹ và nói xin lỗi Mẹ, xin Mẹ tha thứ cho tôi…

Từ ngày ấy đến nay cũng đã 5 năm, Mẹ đã già hơn, tôi cũng trưởng thành hơn và khoảng cách giữa tôi và Mẹ cũng được kéo gần hơn nhưng tôi vẫn chưa nói được lời xin lỗi Mẹ…

Dù từ đó đến nay, trải qua biết bao nhiêu thăng trầm nhưng tôi đã sống tích cực hơn, mở lòng hơn…nhất là với Mẹ. Tuy không nói ra nhưng tôi biết Mẹ vẫn đang tin tưởng tôi và đã gần tôi hơn.

Sắp đến ngày 20.10 rồi, xin gửi tới Mẹ: “Mẹ ơi! Con gái Mẹ đã 25 tuổi rồi. Con xin lỗi Mẹ vì đã làm Mẹ phải buồn, phải lo lắng. Cảm ơn Mẹ đã sinh con ra và con yêu Mẹ…”


23-09-2011 11:11:31 PM
:);):XBờ đợi Sóng về bên Biển :X:X:X
Thành viên từ: 05-07-2009
32 tuổi

Những giọt nước mắt của mẹ rơi trong cuộc đời con!

Mẹ ạ,đây là lần đầu tiên con viết cảm xúc thật của mình về mẹ.Cuộc đời con giờ đã bước sang tuổi 30 mà vẫn làm mẹ phải buồn,phải rơi nước mắt vì con.Không phải con không biết mẹ lo lắng và suy nghĩ cho con nhưng mẹ ạ ,cuộc sống của con giờ không chỉ phụ thuộc vào chính con mà còn phụ thuộc vào chính trách nhiêm nặmg nề trên đôi vai con-một đứa con gái trưởng.

Mẹ đã sống vì chũng con ,những đứa con gái mẹ sinh ra đều phải chịu sự nghiệt ngã chung,đó chỉ vì chúng con là con gái mà thôi.Con đã lớn lên trong tuổi thơ tràn đầy nước mắt và những lo toan bộn bề của cuộc sống.Vậy mà mẹ,mẹ đã chịu thật nhiều thật nhiều những cái nhìn khinh khỉnh,những lời nói cay nghiệt từ những người trong gia đình khi mẹ sinh ra bốn chị em chúng con.

Con còn nhớ ,khi mẹ sinh con ra,mẹ đã chịu bao thiệt thòi và cay đắng.Mẹ không được đón nhận một sự niềm nở hay nhiệt tình của những người trong gia đình chồng vậy mà mẹ vẫn vui vẻ vì mẹ đã có con ,đứa *** kì vọng rất nhiều.Và rồi em con-đứa con gái thứ 2 mẹ sinh ra đã không được mọi người chào đón mà thậm chí còn thờ ơ đến lạnh nhạt,gia đình không ai quan tâm đến đứa trẻ cũng chỉ vì nó là con gái.Cuộc đời thật bất công cho mẹ nhưng cũng may mẹ còn có bố,bố luôn là người động viên an ủi mẹ.

Rồi mẹ có chửa em con_một người em trai mà đáng ra nó phải được sinh ra trong cuộc đời này,nhưng trớ trêu thay cũng chỉ vì cuộc sống để cho chị em con được no ấm mà mẹ đã mất đi người con trai độc nhất trong cuộc đời mình.Những giọt nước mắt âm thầm lăn trêm gò má mẹ trong đêm-con biết mẹ đã khóc.Đứa thứ 3 ra đời mẹ con mình cũng k được mọi người trong gia đình chào đón.Mẹ tủi thân,bố tủi thân và ngay cả con đứa con gái bé nhỏ của mẹ cũng phải rơi nước mắt vì sự khinh khi của họ hàng và làng xóm ra. Và út đã ra đời,út ra đời đánh dấu cuộc đời của mẹ.Và gia đình mình đã phải bán hết đàn lợn ,thóc cấy được để giữ lại mạng sống cho mẹ.Khi mẹ tỉnh dậy nhìn những đứa co nheo nhóc mà nở nụ cười nhưng đằng sau nụ cười ấy lại là những giọt nước mắt đắng cay khi gia đình mình không còn gì để ăn.

Con -đứa con lớn của mẹ đã phần nào hiểu được nỗi lo âu hằn trên đôi mắt mẹ.Những tháng ngày các con của mẹ không có nổi bữa cháo mà ăn phải ăn mày ngô và mày đỗ để sống qua ngày.Có ngày mày đỗ cũng k có mà ăn phải ăn rau để lấy sức,con biết mẹ đã phải nhịn ăn để nhường cho những đứa con bé bỏng của mẹ,con cũng buồn lắm,nhiều hôm k có gì để ăn con cũng k dám nói mình đói để mẹ đỡ phải lo.Những tháng ngày bữa no bứa đói đó sao mà ấm áp tình mẹ biết bao.Con nhớ có hôm nhà mình có khách ,mấy chị em đang ăn mày ngô mà phải dọn nhanh bát đũa để họ k nhìn thấy mình đói mà thương hại.Con chỉ buồn thay cho mẹ,bởi chúng con -những đứa *** sinh ra toàn là con gái nên các cô các chú,các bác mặc dù dư giả cái ăn nhưng cũng k bao giờ hỏi han xem các cháucó gì ăn k ,có tiền để đóng học không.Nhưng k,tuyệt đối k ai hỏi một câu,họ nhìn chúng con như nhìn kẻ thù vậy,nhất là khi thím sinh em Thành thì chúng con đã thấy rõ được sự trọng nam khinh nữ trong ánh nắtcủa bà của cô.Con buồn lắm,con biết con buồn một thì mẹ buồn mười,nhưng con k biết cáhc an ủi mẹ mà chỉ biết lặng lẽ nhìn mẹ mà khóc.Chỉ cócác bá các dì mặc dù đói đó nhưng vẫn luôn gửi rau,thi thoảng cho vài bơ gạio để các con ngon giấc.

Và rồi ,bước vào lớp 2 các bạn cùng trang lứa được nô đùa thì con của mẹ phải cùng mẹ xay bột ,trông em,mang rau đi chợ bán để đong ít gạo cho các em ăn chođỡ đói lòng.Nhìn mẹ già đi,con đã bé ngày càng bé hơn mẹ đã khóc-những giọt nước mắt hạnh phúc và cay đắng hiện rõ trên khuôn mặt mẹ.Và cứ thế,ngàyqua ngày chũng con lớn lên cùng nỗi nhọc nhằn của mẹ.

Và giờ đây,khi con đã là đứa con gái lớn thì trong tâm trí con luôn mang trong mình hình ảnh một đứa con trưởng trong gia đình-một đứa cháu trưởng của một ngành đã là áp lực trong cuộc đời con.Đặc biệt là bây giờ ,khi mẹ đã có 3 đứa con rể và con có 3 đứa em rể vừa ngoan ,vừa có hiếu,mẹ rất vui nhưng con biết hàng đêm mẹ vẫn khóc vì con .Mẹ lo cho con,đứa con gái đầu của mẹ đến giờ vẫn chưa lập gia đình-mà lí do không phải là không có người đến với con của mẹ mà đơn giản con của mẹ cần một người biết thông cảm và chia sẻ với con những buồn vui trong cuộc sống.

Con đã trải qua hai mối tình phải nói là hai mối tình đẹp nhưng khổ nỗi có lẽ khi họ nghe con nói về gánh nặng trên vai thì họ lại k thể là người cho con mượn bờ vai cả đời người được.

Và mẹ,mẹ đã khóc những giọt nước mắt mặn cho cuộc đời của con .Con biết ,mẹ buồn nhưng mẹ có biết,mẹ buồn một thì con buồn mười không mẹ,nhiều lúc con nghĩ quẩn muốn quyên sinh nhưng nghĩ đến sự nhọc nhằn của mẹ ,con đã vươn lên và cố gắng thật nhiều để biến mình từ một đứa con gái mà mang thân phận một người con trai.

Đến giờ con vẫn chưa tìm được cho mình một chàng rể có thể bảo ban các em khi bố mẹ về già mặc dù gia đình mình bi gìơ thật hạnh phúc.Mẹ đừng buồn mẹ nhé, *** rất kiên cường ,con sẽ cố gắng và cố gắng thật nhiều để mẹ có thêm một chàng rể xứng đángvới đứa con trưởng của mẹ để mẹ vui lòng.

Hãy chờ tin vui của *** nhé!Con xin lỗi vì đã làm mẹ phải buồn và lo lắng cho con.Mẹ hãy vui lên và đừng bao giờ khóc nữa mẹ nhé !


26-09-2011 06:30:23 AM
Thành viên từ: 14-08-2011
26 tuổi

Em đã làm cho tôi cảm thấy vui và cảm thấy tự hào về mình.Sự ví von hồn nhiên của em làm tôi rất hạnh phúc vì tiếng cười của em cũng làm tôi thấy vui và hạnh phúc.Nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó thật chua xót xen lẫn niềm hạnh phúc là một niềm đau không nói được thành lời!
Tôi lại nghĩ về em..trái tim em đã ko thuộc về anh .Còn tôi thì cứ sống trong quá khứ...Mình có muốn vậy đâu..nhưng gặp những thằng bạn là nó cứ kể chuyện tình yêu của nó...mình lại buồn càng buồn và càng vô dụng hơn?
Ông trời luôn không công bằng nhỉ?Ai yêu chân thành thì chỉ nhận lấy nỗi buồn và niềm đau .chán nản làm sao.trong lúc này em chỉ nói với anh rằng ?
"hiện giờ em chỉ xem anh như một người anh trai hay một người bạn mà thôi?
"Tôi nói
"Uhm thì anh trai...!
Nhưng em đâu biết rằng sau tiếng "uhm" ấy là cả một trời hy vọng của tôi.Hi vọng từ tình anh em có thể sẽ lại là tình yêu..Một trời nhung nhớ...Khi buồn em lại tìm đến tôi..Tôi mãi trong em chỉ là 1 chiếc máy giải trí khi em cần..
"Ở bên em ,anh k0 phải suy nghĩ gì hết,chỉ biết cười thôi, vui thật đó,Cảm ơn em nha"
Tôi nghe mà hạnh phúc làm sao.Tôi muốn thấy em cười mỗi ngày nhưng tôi lại thích nhìn em khóc.Vì khi khóc em lại là đễ tôi có thể vỗ về an ủi chia sẽ cùng em.Tôi biết đằng sau những tiếng cười đó là cả một trời đau khổ trong em ,nỗi đau tột cùng vô bờ bến.. tôi đã từng là người yêu em , Có lẽ anh chỉ cần một giây đễ yêu nhưng lại mất cả đời dể quên người đó..Tôi luôn biết và hiểu.Tôi luôn tự trách mình sao không thể giữ em lại...sao lại rời xa khỏi anh. thì giờ đây em không phải đau,tôi thì không phải dở dang. Phải chăng hạnh phúc bất chợt đến rồi nó cũng bất chợt đi..
Nhưng khi suy nghĩ lại tôi cảm thấy vui vì định mệnh đã cho tôi gặp em..tôi thầm cám ơn vì điều đó ,dù có ưu tư đau khổ và hãy cười lên em nhé!Anh biết giờ anh k0 thể ở bên em ...Nhưng trong tận tâm hồn anh..anh vẫn mong em sẽ tìm đến anh khi em buồn.. và anh sẽ lặng lẽ ra đi khi đến lúc nào đó em không cần anh .Anh sẽ chôn dấu mãi trong lòng ,sẽ không bao giờ nói ra nửa đâu...Anh yêu em.
Khi buồn anh lại nghe câu chuyện này...Tình yêu khi 1 người hi sinh vì mình thật đẹp biết mấy..Anh chấp nhận làm điều đó vì em...Vẫn hi vọng em sẽ là cô gái đó...rồi sẽ về với anh.
"em có bàn tay thật đẹp những ngón tay nhỏ nhắn, thon dài. Đôi bàn tay mong manh như sương khói, khiến mỗi lần muốn nắm tay em, anh cứ sợ nó tan biến mất . Chắc anh Phải nắm thật chặt bàn tay này - anh tự nhủ mình thế.
Mái tóc em dài, thắt hờ hững ngang lưng với một sợi dây mỏng manh. Đôi mắt có cái nhìn đăm đăm về phía xa, về một nơi nào đó mà anh không bao giờ chạm đến được. Tình yêu là gì? Anh chưa bao giờ lí giải nổi. Anh yêu em vì anh không hiểu em. Với anh, em là một bí ẩn lớn mà bí ẩn của em hình như là sức hút mạnh nhất đối với con người của anh , em có biết về điều này hay k0???

27-09-2011 12:56:40 PM
CHO LÀ NHẬN
Thành viên từ: 23-06-2011
26 tuổi
NGƯỜI THƯƠNG
Em là người phụ nữ của tôi,chắc chắn như vậy rồi,vì em là vợ tôi mà!
Em đẹp đằm thắm.dịu dàng,không son phấn,không quần là áo lượt - nên tôi thương!
Em hiền lành,nhân hậu,và rất cam chịu.Dù tôi có nói sai em cũng im lặng chấp nhận Em mà không nói lại nữa lời - nên tôi thương!
Em ít học.học đến lớp mười thi nghĩ ở nhà để phụ giúp gia đình.vì vậy mà kiến thức về Văn Hóa - Xã Hội em không có - thế nên tôi thương!
Tôi thương em là thế đấy nhưng lại không hề yêu em!!!
Chẳng biết ba mẹ tôi và ba mẹ e thân thiết với nhau như thế nào mà ngay khi tôi và em còn là những đứa con nít cởi truồng tắm mưa thì hai nhà đã hứa hẹn làm xuôi gia.
Năm tôi học lớp năm,gia đình tôi chuyển lên thành phố sinh sống,cuộc sống nơi mới giúp kinh tế gia đình khá giả hơn,rồi nhà tôi cũng thành lập công ty riêng,cuộc sống đủ đầy.
Năm tháng trôi qua,tôi và em đều đã trưởng thành,mỗi người có một cuộc sống riêng,chẳng ai còn biết đến ai.Tôi trở thành một thanh niên lịch lãm,đẹp trai,lại là giám đốc trong công ty của gia đình.Ngoài vẻ bề ngoài,tôi biết mình còn có một ưu điểm là ăn nói rất có duyên,vì vậy mà tôi cũng có khối cô thương thầm,nhớ trộm.
Còn em - em cũng là một thiếu nữ xinh đẹp,con gái miền quê mà có nhan sắc thì cũng có hàng tá trai làng xếp hàng chờ đợi...thế nhưng em chẳng chịu ai.
Rồi trong một lần về thăm quê,ba mẹ tôi đã nhắc lại lời hứa hẹn xuôi gia giữa hai gia đình cho tôi nghe.Tôi chẳng biết phải nói gì,chỉ im lặng làm theo.Ngày tôi đến gặp em và gia đình em.Ngay từ đầu,tôi biết ba mẹ em rất thích tôi vì tôi đàng hoàng,lịch sự,không như đám trai làng bỗ bã,ồn ào vẫn thường theo đuổi em.Còn em.tôi biết em đẹp,nhưng chẳng hiểu sao tim tôi chẳng lỗi một nhịp nào khi đứng trước em.Thế nhưng một đám cưới linh đình vẫn diễn ra.
Đêm tân hôn,trong căn phong yên ắng,tôi ngồi cạnh em và nói:
-Anh không hề yêu em,anh cưới em chỉ vì muốn làm một người con có hiếu với cha mẹ.Còn phần chúng ta,kể từ bây giờ mỗi người sống một cuộc đời của riêng mình.
Và tôi đứng dậy bước đi,tôi sợ nhìn thấy nước mắt e,vì khi ấy tôi không biết mình phải làm gì...Tôi cũng không hiểu sao mình lại nhẫn tâm đến thế.Còn em sau đó cũng chẳng phản ứng gì,chỉ im lặng buồn bã.
Hai năm trôi qua tôi và em vẫn sống cuộc sống vợ chồng giả dối,chỉ khi trong căn phòng nhỏ thì chúng tôi lại trở thành hai con người xa lạ.Buổi tối em ngủ trên giường,còn tôi trải chăn nằm dưới đất.Vợ chồng ít nói chuyện,vì biết nói gì với nhau bây giờ khi mà chúng tôi quá lệch nhau về tri thức.Tôi bắt đầu ít về nhà,thỉnh thoảng về gặp em,đưa tiền cho em tiêu khi cần rồi lại đi.Bởi vì tôi có người phụ nữ khác.Tôi nghĩ là em biết nhưng em cũng chẳng can thiệp gì.Em sống khép kín,ít nói và lặng lẽ hơn.Nhiều khi tôi cũng thấy xót xa cho em và thấy có lỗi với em quá.Nhưng mà tôi biết làm sao bây giờ!
Trong nhà có bố tôi là thương con dâu nhất.Nhưng bố cũng chỉ biết cho tiền em thật nhiều,đôi khi trò chuyện với em,rồi bố lạ đi công tác suốt.Mẹ và hai đứa em tôi cũng chẳng khắt khe gì với em.chỉ mỗi tội mẹ tôi mê đánh bài lâu lâu hết tiền lại về hỏi con dâu.Hai đứa em chông thì ham chơi,hết tiền cũng về xin chị dâu.Vì họ biết em được cho nhiều tiền.Còn em cũng chẳng tiêu tiền vào việc gì nên có bao nhiêu cũng cho em chồng,hay biếu mẹ chồng hết.Tôi biết việc này vì đã gặp em nhiều lần như thế.Em thật thà quá,tôi lại thấy thương em.
Rồi bố mẹ giục em sinh em bé để có cháu bồng.Hôm đó,tôi nhớ mình đã nắm chặt tay em và nói "bố mẹ đợi chúng con một thời gian,con chưa muốn nhà con khổ!".Tôi cảm nhận bàn tay em run lên trong tay tôi.Tôi biết với em hạnh phúc này sao mà giả dối đến thế!
Có lần tôi về nhà,vô tình nghe em nói chuyện điện thoại với bố mẹ em.Em bảo với họ đừng lo,rằng cuộc sống hiện tại của em đang rất hạnh phúc và em gượng cười.Tôi thấy nhói trong lòng.
Tôi đưa ra quyết định với bố mẹ "vợ chồng con ra ở riêng" nhưng không bàn bạc gì với em.Tôi thấy mắt em sáng lên khi nghe tôi nói điều đó.Nhưng em đâu biết tôi đã có kế hoạch của riêng mình.Tôi đưa cho em chìa khóa nhà và để em sống một mình,còn tôi với người phụ nữ kia sống trong một căn nhà khác.Thỉnh thoảng tôi ghé qua e,hoặc khi nào bố mẹ tôi đến chơi thì tôi về...Tôi biết em hụt hẫng!
Có lần cô người yêu của tôi bắt tôi ly dị với em,nhưng tôi không thể.Tôi muốn em là người đàn bà của tôi,là vợ tôi,dù tôi không mang tình yêu đến cho em.
Rồi một buổi tối,trên đường đi gặp đối tác về,trong hơi men chếnh choáng,không hiểu sao tôi lại chạy xe về nhà e.Và đêm đó,tôi biến em thành đàn bà,tôi biến em thành vợ thực sự của tôi.Tôi biết lúc đó em nghĩ là tôi say,nhưng không em à,vì trong sâu thẳm tôi muốn thế.
Sau lần đó em có thai ,một cảm giác mới lạ xuất hiện nơi tôi,vậy là tôi sắp làm bố,tôi thấy bối rôi quá,vì tôi cũng chỉ thương em mà thôi!
Em sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh,bố mẹ tôi,bố mẹ em vỡ òa trong niềm hạnh phúc.Mọi người được lên chức.Em thành mẹ.tôi thành cha,bố mẹ tôi thành ông bà nội,bố mẹ em thành ông bà ngoại,hai đứa em tôi trở thành hai bà cô.Ai cũng vui sướng.Tôi thấy em rạng ngời hạnh phúc.Nhưng mà tôi cũng chỉ thương em mà thôi!
Cho đến bây giờ,đã mười năm trôi qua.tôi và em vẫn sống cuộc sống như vậy,che giấu mọi người,tôi vẫn chỉ là một thằng ích kỷ,chỉ biết hạnh phúc của bản thân mà mang lại cho em toàn đau khổ,còn em vẫn chỉ âm thầm chịu đựng.Nhưng tôi không thể từ bỏ em.Em mang đến cho tôi những cảm xúc mới,những suy nghĩ khác lạ.Em chấp nhận thiệt thòi để mang đến cho tôi một gia đình,để biến tôi trở thành một ông bố.Nhưng em ơi,tôi sẽ không để em và con phải thiếu thốn,tôi sẽ chăm sóc em và con.Rồi đến một lúc nào đó khi mà tình thương đã đủ lớn mà dù nó không lớn thêm nữa thì tôi sẽ quay về bên em.Tôi hứa.Còn bây giờ vẫn chỉ là tình thương,người phụ nữ của tôi ơi!


Bài dự thi không phải bài sưu tầm nhé!
HT


27-09-2011 03:49:51 PM
CHO LÀ NHẬN
Thành viên từ: 23-06-2011
26 tuổi
lady_lun :
NGƯỜI THƯƠNG
Em là người phụ nữ của tôi,chắc chắn như vậy rồi,vì em là vợ tôi mà!
Em đẹp đằm thắm.dịu dàng,không son phấn,không quần là áo lượt - nên tôi thương!
Em hiền lành,nhân hậu,và rất cam chịu.Dù tôi có nói sai em cũng im lặng chấp nhận Em mà không nói lại nữa lời - nên tôi thương!
Em ít học.học đến lớp mười thi nghĩ ở nhà để phụ giúp gia đình.vì vậy mà kiến thức về Văn Hóa - Xã Hội em không có - thế nên tôi thương!
Tôi thương em là thế đấy nhưng lại không hề yêu em!!!
Chẳng biết ba mẹ tôi và ba mẹ e thân thiết với nhau như thế nào mà ngay khi tôi và em còn là những đứa con nít cởi truồng tắm mưa thì hai nhà đã hứa hẹn làm xuôi gia.
Năm tôi học lớp năm,gia đình tôi chuyển lên thành phố sinh sống,cuộc sống nơi mới giúp kinh tế gia đình khá giả hơn,rồi nhà tôi cũng thành lập công ty riêng,cuộc sống đủ đầy.
Năm tháng trôi qua,tôi và em đều đã trưởng thành,mỗi người có một cuộc sống riêng,chẳng ai còn biết đến ai.Tôi trở thành một thanh niên lịch lãm,đẹp trai,lại là giám đốc trong công ty của gia đình.Ngoài vẻ bề ngoài,tôi biết mình còn có một ưu điểm là ăn nói rất có duyên,vì vậy mà tôi cũng có khối cô thương thầm,nhớ trộm.
Còn em - em cũng là một thiếu nữ xinh đẹp,con gái miền quê mà có nhan sắc thì cũng có hàng tá trai làng xếp hàng chờ đợi...thế nhưng em chẳng chịu ai.
Rồi trong một lần về thăm quê,ba mẹ tôi đã nhắc lại lời hứa hẹn xuôi gia giữa hai gia đình cho tôi nghe.Tôi chẳng biết phải nói gì,chỉ im lặng làm theo.Ngày tôi đến gặp em và gia đình em.Ngay từ đầu,tôi biết ba mẹ em rất thích tôi vì tôi đàng hoàng,lịch sự,không như đám trai làng bỗ bã,ồn ào vẫn thường theo đuổi em.Còn em.tôi biết em đẹp,nhưng chẳng hiểu sao tim tôi chẳng lỗi một nhịp nào khi đứng trước em.Thế nhưng một đám cưới linh đình vẫn diễn ra.
Đêm tân hôn,trong căn phong yên ắng,tôi ngồi cạnh em và nói:
-Anh không hề yêu em,anh cưới em chỉ vì muốn làm một người con có hiếu với cha mẹ.Còn phần chúng ta,kể từ bây giờ mỗi người sống một cuộc đời của riêng mình.
Và tôi đứng dậy bước đi,tôi sợ nhìn thấy nước mắt e,vì khi ấy tôi không biết mình phải làm gì...Tôi cũng không hiểu sao mình lại nhẫn tâm đến thế.Còn em sau đó cũng chẳng phản ứng gì,chỉ im lặng buồn bã.
Hai năm trôi qua tôi và em vẫn sống cuộc sống vợ chồng giả dối,chỉ khi trong căn phòng nhỏ thì chúng tôi lại trở thành hai con người xa lạ.Buổi tối em ngủ trên giường,còn tôi trải chăn nằm dưới đất.Vợ chồng ít nói chuyện,vì biết nói gì với nhau bây giờ khi mà chúng tôi quá lệch nhau về tri thức.Tôi bắt đầu ít về nhà,thỉnh thoảng về gặp em,đưa tiền cho em tiêu khi cần rồi lại đi.Bởi vì tôi có người phụ nữ khác.Tôi nghĩ là em biết nhưng em cũng chẳng can thiệp gì.Em sống khép kín,ít nói và lặng lẽ hơn.Nhiều khi tôi cũng thấy xót xa cho em và thấy có lỗi với em quá.Nhưng mà tôi biết làm sao bây giờ!
Trong nhà có bố tôi là thương con dâu nhất.Nhưng bố cũng chỉ biết cho tiền em thật nhiều,đôi khi trò chuyện với em,rồi bố lạ đi công tác suốt.Mẹ và hai đứa em tôi cũng chẳng khắt khe gì với em.chỉ mỗi tội mẹ tôi mê đánh bài lâu lâu hết tiền lại về hỏi con dâu.Hai đứa em chông thì ham chơi,hết tiền cũng về xin chị dâu.Vì họ biết em được cho nhiều tiền.Còn em cũng chẳng tiêu tiền vào việc gì nên có bao nhiêu cũng cho em chồng,hay biếu mẹ chồng hết.Tôi biết việc này vì đã gặp em nhiều lần như thế.Em thật thà quá,tôi lại thấy thương em.
Rồi bố mẹ giục em sinh em bé để có cháu bồng.Hôm đó,tôi nhớ mình đã nắm chặt tay em và nói "bố mẹ đợi chúng con một thời gian,con chưa muốn nhà con khổ!".Tôi cảm nhận bàn tay em run lên trong tay tôi.Tôi biết với em hạnh phúc này sao mà giả dối đến thế!
Có lần tôi về nhà,vô tình nghe em nói chuyện điện thoại với bố mẹ em.Em bảo với họ đừng lo,rằng cuộc sống hiện tại của em đang rất hạnh phúc và em gượng cười.Tôi thấy nhói trong lòng.
Tôi đưa ra quyết định với bố mẹ "vợ chồng con ra ở riêng" nhưng không bàn bạc gì với em.Tôi thấy mắt em sáng lên khi nghe tôi nói điều đó.Nhưng em đâu biết tôi đã có kế hoạch của riêng mình.Tôi đưa cho em chìa khóa nhà và để em sống một mình,còn tôi với người phụ nữ kia sống trong một căn nhà khác.Thỉnh thoảng tôi ghé qua e,hoặc khi nào bố mẹ tôi đến chơi thì tôi về...Tôi biết em hụt hẫng!
Có lần cô người yêu của tôi bắt tôi ly dị với em,nhưng tôi không thể.Tôi muốn em là người đàn bà của tôi,là vợ tôi,dù tôi không mang tình yêu đến cho em.
Rồi một buổi tối,trên đường đi gặp đối tác về,trong hơi men chếnh choáng,không hiểu sao tôi lại chạy xe về nhà e.Và đêm đó,tôi biến em thành đàn bà,tôi biến em thành vợ thực sự của tôi.Tôi biết lúc đó em nghĩ là tôi say,nhưng không em à,vì trong sâu thẳm tôi muốn thế.
Sau lần đó em có thai ,một cảm giác mới lạ xuất hiện nơi tôi,vậy là tôi sắp làm bố,tôi thấy bối rôi quá,vì tôi cũng chỉ thương em mà thôi!
Em sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh,bố mẹ tôi,bố mẹ em vỡ òa trong niềm hạnh phúc.Mọi người được lên chức.Em thành mẹ.tôi thành cha,bố mẹ tôi thành ông bà nội,bố mẹ em thành ông bà ngoại,hai đứa em tôi trở thành hai bà cô.Ai cũng vui sướng.Tôi thấy em rạng ngời hạnh phúc.Nhưng mà tôi cũng chỉ thương em mà thôi!
Cho đến bây giờ,đã mười năm trôi qua.tôi và em vẫn sống cuộc sống như vậy,che giấu mọi người,tôi vẫn chỉ là một thằng ích kỷ,chỉ biết hạnh phúc của bản thân mà mang lại cho em toàn đau khổ,còn em vẫn chỉ âm thầm chịu đựng.Nhưng tôi không thể từ bỏ em.Em mang đến cho tôi những cảm xúc mới,những suy nghĩ khác lạ.Em chấp nhận thiệt thòi để mang đến cho tôi một gia đình,để biến tôi trở thành một ông bố.Nhưng em ơi,tôi sẽ không để em và con phải thiếu thốn,tôi sẽ chăm sóc em và con.Rồi đến một lúc nào đó khi mà tình thương đã đủ lớn mà dù nó không lớn thêm nữa thì tôi sẽ quay về bên em.Tôi hứa.Còn bây giờ vẫn chỉ là tình thương,người phụ nữ của tôi ơi!


Bài dự thi không phải bài sưu tầm nhé!
HT

Là chất xám của em đấy.Em tự nhiên có được cảm hứng và viết ra trong một buổi tối đó.Nhưng theo tình hình này thì lạc đề rồi!nên để đọc cũng được nha HT

28-09-2011 09:45:07 AM
™¯Quên Hết Tất Cả™
Thành viên từ: 07-07-2010
22 tuổi
Mẹ Iu !!!





Hì MẸ iu cỦa con !!! Iu mẸ lẮm ý . MẸ cỦa con tÔt' lẮm MẸ quan tâm đÊn'
 
con lĂm' MẸ chìu con lĂm' hihi !!! vì mẸ là MẸ cỦa c0n.

Con biẾt là bây giỜ con đang chuẨn bỊ,con chuẩn bị đi học xa .Nên là mẸ rẤt muỐn quan tâm hẾt mỰc đẾn con. NhƯng lẠi ko đc vì đang có mỘt sỐ chuyỆn xẢy ra ở bên ngoÀi khiẾn mẸ phẢi lo lẮng đúng ko MẸ . Hung sao, con ko giẬn MẸ đâu , cũng chẴng trách mẸ vì con Iu mẸ và mẸ cũng iU con mà phẢi hOk mẸ ? ThẾ là đc rỒi, con chẲng cẦn gì . Hì !!! DẠo này con thẤy con hƯ lẮm ý , mà ko phẢi dẠo này, vỐn con luôn làm mẸ buỒn  , con hƯ lẮm phẢi ko mẸ thẾmE có còn iU con ko ? Con chẮc là có vì có bao giỜ mẸ có thôi ko Iu con đâu mẸ nhỠ ? Con xin lỖi vì tẤt cẢ nhỮng gì con đã khiẾn' cho mẸ buỒn, đỪng` giẬn *** nhé . Con sẼ cÔ' gĂng' học thật tốt  để sẮp tƠi' ra trường có 1 công việc , con sE~ cÔ', sẼ chăm chỈ hỌc hành hƠn mE nhé, bây giỜ còn kỊp ko hẢ mẸ  ? Mà thôi con cũng chẲng biẾt nỮa . Mà mẸ sỐng' vÂt' vA~ vẬy con lẠi chẴng giúp gì đc mẸ cẢ , con xin lỖi mẸ nhé . Yêu mE lĂm' ý . Vì hoàn cảnh gia đình mà mẹ phải đi làm xa không có ở nhà để chia sẽ với bọn con nhưng con biết mẹ lun bên con và luôn mún bọn con học tập tốt !!! , con biÊt' mẸ mỆt lĂm' ,và khổ tâm lắm !  mẸ ơi mẹ nhƠ' giỮ gìn sỨc khỎe mẸ nhé , đÊ~ còn chăm con nỮa chu' hihi . Nhìn mẸ lẶng lẼ nhìn vô đInh vào tUOng` mà con buÔn` quá ưƠc' gì con có thÊ~ giúp gì đc cho mE thì tÔt' MẸ nhỉ. ME Ơi cỐ gĂng' lên mẸ nhé con lúc nào cũng Ở bên mE .......  mẹ ơi con iu mẹ


Mơ về MẸ :


Một tình yêu con dành riêng về mẹ
Người mẹ thân yêu thương các con thật nhiều
Những đêm gió sương trong vòng tay mẹ hiền
Dành cho con bao hơi ấm tình thương
Mong con sống vui mai sau sẽ nên người
Mẹ chở che trên đôi vai hao gầy


Repeat:
Cả đời con luôn thương yêu mẹ nhiều
Mẹ hiền yêu ơi con biết ơn mẹ nhiều
Nuôi con lớn khôn để vững bước vào đời
Lời mẹ khuyên con mãi khắc ghi
Có biết bao khó khăn con vẫn luôn bước đến
Mẹ luôn dõi theo những bước con đi 


Chorus:
Còn nhớ những ngày bé thơ mẹ hãy ôm con vào lòng
Kể câu chuyện vui và bao chuyện cổ tích xưa
Tình mẹ ấm áp tình mẹ bao la
Sáng soi mãi trong tâm hồn con
Một mai khi phải vắng xa nước mắt con rơi nghẹn ngào
Thương con yêu con và dành tất kả cho con
Chợt con nhói đau ngậm ngùi xót xa
Để chiều nay bơ vơ trái tim con thầm gọi mẹ yêu
Chorus(x2) :(Và con lu ôn thầm mong con luôn ước ao được mãi bên mẹ)

Sáng tác : Bằng Cường
Trình bày : Bằng Cường



Chat với Bạn bè

Vui lòng đăng nhập